Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

2019-07-20 06:54

Thuận Thiên Kiếm - Rồng Không Đuôi

  • Tác giả:
  • Thể loại:Kiếm Hiệp
  • Nguồn:WWW
  • Tình trạng:Còn Tiếp
  • Lượt đọc:Array
Võ nồi: lấy thân mà nện, lấy nắp mà chém. 108 đường thiên cương địa sát. Ám khí trầu cau: lá trầu làm từ miếng thép mỏng như tờ giấy, mài thật sắc, giết người sao mà dễ. Quả cau đúc bằng thép đặc, ghè cho nhẵn, đả huyệt chẳng khó khăn. Độc dược trắng như vôi đi kèm. Ba thứ hợp lại, màu đỏ như son ấy là máu nạn nhân vậy. Võ chó: xuất phát từ ca dao tục ngữ của cha ông, khai thác tinh hoa linh hồn của loài vật trung thành. Thuận Thiên Kiếm, ứng thiên mệnh, đăng bảo toạ, lệnh quần hùng. Sau ngày An Dương Vương mất nước, kiếm báu cũng không còn chút tăm tích nào, chỉ có bốn câu này là được phiên sang tiếng Hán, truyền mãi tận sang bên Tàu. Có người nói chủ nhân đầu tiên của thần kiếm là ông Hồng Bàng Sùng Lãm, tức Lạc Long Quân. Tích lại kể chính cha ông là Kinh Dương Vương mới là người rèn nên và sử dụng kiếm trước tiên. Trăm người, thì mười ý. Song ai cũng nhất nhất tán thành, Thuận Thiên Kiếm là báu vật biểu tượng của đế quyền, của ngôi cửu ngũ chí tôn. Ai nắm giữ nó, người đó ắt sẽ đăng cơ xưng đế. Sang đến đời nhà Trần, lại xuất hiện những lời bàn ra tán vào về “ Rồng không đuôi ” trong giới thầy địa lí. Cụ thể ra sao ngoài nghề không rõ, nhưng nghe phong thanh thì thuyết này do Cao Biền để lại từ thời Mã Viện xâm lược nước Nam. Truyện xoay quanh nhân vật chính với cái tên lạ lùng: một đứa bé tám tuổi với cái tên Tạng Cẩu ( Chó Bẩn ) và những kì ngộ cậu gặp trên con đường trả mối thâm thù, đồng thời khắc hoạ lại một giai đoạn Hồ Mạt - Lê Sơ đầy đau thương và biến động. Chiến tranh Ngu - Minh, Lam Sơn dấy nghĩa, hội thề Lũng Nhai, Lê Lai cứu chúa…v.v… tất cả đều sẽ có trong Thuận Thiên Kiếm và còn hơn thế nữa. Bí mật xoay quanh thần kiếm nước Nam cũng sẽ từ từ được hé mở. Hồ mạt thế sự rối ren “ Rồng không đuôi ” tạo bao phen nhọc nhằn Lam sơn dấy nghĩa khó khăn Hoa thơm lịch sử ngàn năm chẳng tàn Tác giả khá phản cảm với cái “ tinh thần Đại Hán ” trong truyện Trung, thế nên cũng không có ý định viết ra một cái “ tinh thần Đại Việt ” tương tự. Với mình, thì nước nào dân tộc nào cũng có người nọ kẻ kia. Thế nên mình sẽ không chửi đổng, cũng không có ý bênh vực bên nào hết. Anh hùng Đại Việt không cần hậu thế tung hô, bởi lẽ chỉ riêng những điều họ làm được đã quá đủ để “lưu công oanh liệt ngàn năm ” rồi.