• Bạch Phát Vương Phi

  • Chương 8: Không phải nàng thì không thể (1)

  • Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
    Thân thể rung mạnh, không chỉ là của nàng, mà còn là của hắn.

    Mới vừa rồi lúc chơi cờ, nàng cố tình lảng tránh không để đầu ngón tay đụng chạm đến hắn, để tránh phạm vào cấm kỵ của hắn, giảm bớt phiền toái không cần thiết.

    Nhưng giờ phút này, cả người nàng ...... Toàn bộ thân người đều áp vào trong lồng ngực của nam nhân được đồn đãi không gần nữ sắc này!

    Thời gian, giống như đình trệ, một mảnh yên tĩnh.

    Mạn Yêu lấy tư thế cực kỳ ái muội ghé vào trong lòng ngực hắn, một bàn tay đỡ lấy bên hông hắn, gầy nhưng rắn chắc, một cái tay khác quàng ở chiếc cổ ưu nhã của hắn. Làn da hắn xúc cảm cực tốt , nhưng mà thân thể hắn lạnh, thế nhưng là lạnh băng, không có một chút độ ấm. Mặt nàng dán ở trước ngực hắn hoàn toàn không cảm thụ đến tim hắn đập!

    Mạn Yêu ngây người, đại não trống rỗng, quên mất hẳn là phải lập tức từ trên người hắn rời đi. Vô ý thức ngẩng đầu, đâm tiến vào đồng tử nàng, là đôi mắt tà mị của hắn, giờ phút này chính là đang híp mắt nhìn nàng, cặp mắt kia như đầm sâu thâm thẩm, làm người khác nhìn thế nào cũng nhìn không thấu.

    Quanh quẩn ở giữa mũi hắn mang theo hơi thở u hương nhàn nhạt, giống như rừng hoa anh đào trong ngày xuân, gió nhẹ thổi qua mang theo mùi hương hoa đào ấm áp, thổi bay tầng tầng huyết tinh chi khí (mùi máu tươi ), làm cho người ta cảm giác thoải mái vô hạn.

    Cách quần áo, hắn cảm nhận được thân hình nàng nhu ấm ôn hương, truyền lại cho hắn ấm áp chưa từng có. Dán ở trên ngực hắn là một đôi mềm mại của nàng, phảng phất có một loại ma lực thần kỳ, triệu hồi khác vọng tiềm tàng ở chỗ sâu nhất trong cơ thể hắn.

    Tròng mắt đen nhánh tà mị chợt lóe lên hồng quang, trong mắt hiện lên ngọn lửa thiêu đốt, ẩn ẩn lộ ra dục vọng nguyên thủy nhất. Giờ phút này Tông Chính Vô Ưu tựa như một con thú bị cấm đoán nhiều năm, tản ra hơi thở nguy hiểm cực độ.

    Mạn Yêu kinh sợ hoàn hồn, muốn lập tức từ trên người hắn bò dậy, còn chưa rời khỏi người hắn, trời đất một trận quay cuồng, nàng bị hắn đè ở trên mặt đất bên cạnh lạch nước.

    "Xúc phạm cấm kỵ của bổn vương, ngươi muốn như vậy mà rời đi?" tiếng nói của Tông Chính Vô Ưu khàn khàn, tà mắt yêu mị mê hoặc người, mới vừa rồi hơi thở còn lạnh băng giờ phút này trở nên nóng bỏng, phun ở trên khuôn mặt nàng, nóng rực khích gợi (khiêu khích, gợi cảm ), mang đến cảm giác nhè nhẹ tê ngứa.

    Tim nàng, đột nhiên nhảy dựng lên.

    "Ta không phải cố ý muốn mạo phạm ngươi......" Cảm nhận được biến hóa của hắn, nàng ý đồ giải thích, trong lòng có chút mê loạn. Từng nghĩ tới vô số loại hậu quả khi xúc phạm cấm kỵ của hắn, cũng tuyệt đối sẽ không có nghĩ tới là cảnh tượng trước mặt này!

    "Ngươi, ngươi không phải...... Không gần nữ sắc sao?...... Ngươi mau đứng lên." Nàng nghiêng đầu muốn tránh quá gần khuôn mặt tuấn tú trong gang tấc, không nhìn thấy, tâm sẽ không loạn.

    Tông Chính Vô Ưu lại không đồng ý, vặn cằm nàng, muốn nàng chính diện nhìn mặt hắn. "Bổn vương là không gần nữ sắc, nhưng ngươi đang sát vào người của bổn vương, ngươi nói...... Bổn vương, nên xử trí ngươi như thế nào?" Âm thanh của hắn lạnh lẽo, mắt đỏ tà mị, thuần tịnh tươi cười lại câu hồn nhiếp phách.

    Ánh trăng mông lung, gió nhẹ thanh thiển, không cẩn thận dập tắt ánh nến trong đèn hoa sen, trong vườn ánh sáng trở nên tối tăm, chung quanh tĩnh lặng không tiếng động, chỉ nghe đến hô hấp giữa hai người dần dần thô nặng.

    Mạn Yêu nhìn khuôn mặt tuấn tú hoàn mỹ gần trong gang tấc, trong lòng có chút hoảng loạn, lần thứ hai nghiêng đầu nói: "Ly Vương điện hạ, ngươi trước đứng lên hãy nói......"

    Tông Chính Vô Ưu không nhúc nhích, nhìn chăm chú dung nhan da như ngưng chi của người dưới thân mình, trong con mắt sáng hơi hơi né tránh của nàng như ánh nước chảy róc rách, đôi môi trơn bóng kiều diễm ướt át, khẽ mở ra không gian thập phần mê người. Trong mắt Tông Chính Vô Ưu nổi lên hồng quang yêu dị, bỗng nhiên cúi đầu, thế nhưng hung hăng mà hôn lên môi nàng.

    Đôi môi mềm mại trơn mềm, ngọt ngào khiến cho người một khi đụng vào liền không thể buông ra. Thân thể hai người đều run lên. Mạn Yêu không dám tin tưởng mà mở to hai mắt, kinh hô âm thanh còn chưa ra khỏi miệng, đã bị hắn không tiếng động nuốt hết vào trong. Cái lưỡi linh hoạt bá đạo của hắn xâm nhập khoang miệng nàng, hữu lực dây dưa mang theo cuồng nhiệt không thể ngăn cản.

    Mạn Yêu chỉ cảm thấy trong tai vù vù rung động, toàn bộ thân thể vô phương khống chế, một tấc tấc mềm xuống. Kiếp trước không phải không nếm thử qua mùi vị hôn môi, nhưng cái loại giống như hiện giờ, cuồng nhiệt như là muốn đem linh hồn của nàng cũng cùng nhau hút đi, lại làm cho nàng nháy mắt lo sợ không yên, một lòng ngăn không được mà rùng mình.

    Tay hắn nhè nhẹ mơn trớn gương mặt ấm áp của nàng, đầu ngón tay lạnh lẽo từ cần cổ tinh tế đi xuống du ngoạn ở trên người nàng, bất giác dừng ở nơi mềm mại trước ngực nàng, bỗng nhiên đại chưởng vung lên, quần áo bị lột rách.

    Mạn Yêu chỉ cảm thấy trước ngực chợt lạnh, tức thì bừng tỉnh, phi thường ảo não, nàng thế nhưng trong lúc bị nam nhân này hôn, lạc mất chính mình! Mạn Yêu vội vàng duỗi tay đẩy hắn, lại không chút phản ứng, nàng hơi hơi giật giật thân thể ý đồ thoát ly khống chế của hắn, lại dẫn tới động tác trong tay hắn càng thêm cuồng nhiệt.

    Nàng bị hôn đến hít không được khí, ngực khó chịu, cố tình lại có loại cảm giác vô phương ngăn cản, tê dại khoái ý đem thể xác nàng và tinh thần đầy trời thổi quét đi. Chưa bao giờ biết, vốn chỉ là một nụ hôn, cũng có thể như vậy tiêu hồn đoạt phách.

    Chính là bị hắn chiếm tiện nghi như vậy, lại không phải là nàng muốn. Mạn Yêu trong lòng khẩn trương, ngực kịch liệt phập phồng, tay nàng quờ quạng đưa vào trong nước, đụng đến đèn lưu li hoa sen , không nghĩ nhiều, liền hướng tới trên đầu nam tử đi xuống.

    "Phanh" âm thanh không lớn không nhỏ, thật nặng nề.

    Nam tử trên người nàng, đột nhiên đình chỉ các động tác, ngây tức khắc sững sờ. Nàng nhân cơ hội dùng hết toàn lực đem hắn lật đổ xuống hồ nước, nhưng đã quên rằng tay hắn còn ôm eo nàng, nàng kinh hô một tiếng, không thể tránh khỏi đã cùng hắn ngã vào trong nước. Hai thân thể dính sát vào nhau nửa phần cũng không thể tách ra, không giống lúc nãy hiện giờ chính là tư thế biến thành hắn ở dưới nàng ở trên.

    Đêm tháng tư, không khí thật lạnh, nước ao không sâu, nhưng thực lạnh lẽo. Tông Chính Vô Ưu bỗng nhiên tỉnh táo lại, hồng quang ở trong hai tròng mắt nháy mắt mất đi, ánh mắt thanh minh, hồi phục lại đen nhánh lạnh băng như xưa. Hắn nhìn nữ tử đè ở trên người mình, ánh mắt lạnh lẽo, đột nhiên một cái xoay người, lại đem nàng đè ở dưới thân. Nhưng lúc này đây đã không phải lửa nóng đụng vào, mà là dùng năm ngón tay lạnh băng gắt gao nắm chặt chiếc cổ mảnh khảnh của nàng.

    Tông Chính Vô Ưu híp mắt, lạnh lùng hỏi: "Ngươi thật to gan, biết chính mình đang làm cái gì không hả?"

    Không khí trong phổi bị thắt chặt, ngực hít thở không thông buồn đau. Mạn Yêu gian nan mở miệng: "Những lời này, điện hạ hẳn là...... Hỏi chính mình! Ta chỉ là...... Chỉ là bởi vì bị xâm phạm, tự vệ...... Mà thôi."

    Tông Chính Vô Ưu ngơ ngẩn, một màn mới vừa rồi đột nhiên hiện ra trong đầu, hai hàng lông mày của hắn bất giác nheo lại, trong mắt lợi quang như là hai thanh kiếm ra khỏi vỏ, hàn quang lạnh lẽo.

    Từ chỗ bị đèn lưu li đập trúng, máu đỏ thắm theo thái dương hắn uốn lượn chảy xuôi xuống dưới, lướt qua gò má tuấn mỹ tuyệt luân, nhìn thấy có chút ghê người. Đáy lòng Mạn Yêu đột nhiên dâng lên một nỗi xúc động, muốn giơ tay giúp hắn lau đi vết máu, tay vừa mới chạm vào mặt hắn, cảm giác cả người hắn chấn động, ánh mắt phức tạp khó phân biệt.

    Tông Chính Vô Ưu nhìn nữ tử dưới thân mình, bị hắn bóp chặt cổ, hơi thở mỏng manh, trong mắt thần sắc như cũ trong sáng trấn định, không thấy nửa điểm khủng hoảng, nàng lại ngẩng đầu thay hắn lau vết máu. Trong lòng hắn nảy lên cảm giác lạ thường, hắn chậm rãi buông nàng ra, nửa ngồi ở trong nước, thần sắc trên mặt bất định.

    Hắn ngơ ngẩn mà nhìn nàng, vẫn không nhúc nhích. Hắn ý thức được mới vừa rồi hắn mất khống chế, thế nhưng là ở trong lúc nhất thời bị dục vọng khống chế tâm trí! Đây là tình huống trước giờ chưa từng có.

    Mạn Yêu thoát ly gông cùm xiềng xích, mồm to hô hấp không khí mới mẻ, ho khụ một trận, khuôn mặt trắng nõn trướng đến đỏ bừng. Nàng chật vật mà đứng dậy, cảm thấy cả người mệt mỏi, tê liệt ngã xuống ở bên lạch nước. Trên người quần áo ướt sũng, dán sát vào thân hình phập phồng quyến rũ tinh tế của nàng, nửa che nửa lộ so với không có mặc quần áo càng dễ dàng khiến cho người mơ màng, trước ngực bị xé rách cổ áo nửa mở rộng, che không được nơi cao thẳng mềm mại mịn màng, tóc dài ướt đẫm kết thành một sợi một sợi, bọt nước dọc theo tóc mai chảy xuôi, nhỏ giọt ở trên đôi tuyết trắng mềm mại mê người, đầm nước tinh oánh dịch thấu (trong suốt, xuyên thấu), tản ra ma lực mê người.

    Đôi mắt hắn nhìn xuống dưới, lông mi dài giúp hắn che dấu ánh mắt biết tiết lộ suy nghĩ của mình. Vì sao lúc này đây, hắn không có giận tím mặt, thế nhưng lại cảm thấy đây là một chuyện tốt đẹp? Nàng kêu Mạn Yêu, vốn là tên thật đẹp, lại bị nàng giải thích thành chết yểu, đến tột cùng tình cảnh của nàng như thế nào, mới có thể nguyền rủa chính mình.

    Tông Chính Vô Ưu mày rậm nhăn lại, mất tự nhiên mà dời đi ánh mắt, nhưng bất luận hắn nhìn về phía nơi nào, trước mắt đều là đôi mắt trong sáng, bình tĩnh, lập loè tia sáng trí tuệ, như thế nào cũng vứt đi không được.

    Hắn lại quay đầu nhìn nàng, trong mắt nhiều thêm một tia mê hoặc, khóe mắt bên kia còn tàn lưu vết máu, một gương mặt thuần tịnh,  giống như đứa trẻ vô tội. Mạn Yêu chỉ cảm thấy trong lòng hơi hơi tê rần.

    "Mạn...... Yêu......" ngữ điệu thật nhẹ nhàng chậm chạp, hắn không tự giác mà kêu ra cái tên của nữ tử mang cho hắn cảm giác khác lạ.

    "Ân?" Mạn Yêu giật mình, nghi hoặc quay đầu lại, con ngươi thanh triệt sáng ngời, đôi môi kiều nộn như cũ sưng đỏ, thoạt nhìn càng thêm no đủ mê người.

    Cánh tay dài của hắn đột nhiên duỗi ra, giữ chặt tay nàng, kéo một cái, nàng không có phòng bị, lại một lần nữa vững chắc đâm vào ngực hắn.

    Mạn Yêu tức khắc buồn bực, kêu thẳng tên hắn : "Tông Chính Vô Ưu......"

    Lời mới nói ra khỏi miệng, lại bị môi hắn bao phủ lên, một bàn tay gắt gao giữ gáy nàng, đem những lời chưa nói xong của nàng cùng nhau ngậm ở trong miệng.

    Như bị điện giật, đầu óc nàng trống rỗng, môi lưỡi dây dưa mang đến cảm giác tê dại nháy mắt truyền khắp cả người, rung động ở đáy lòng không biết từ đâu mà đến. Nàng nỗ lực vẫn duy trì lý trí, thật vất vả mới nghiêng đầu đi, vỗ về ngực thẳng thở dốc nói: "Tông Chính Vô Ưu, ngươi...... Còn chưa tỉnh sao?" Nàng trực giác mách bảo lúc mắt hắn đỏ, là bị cái gì khống chế tâm trí, mới có thể đối với nàng làm ra chuyện vượt mức bình thường như vậy.

    Tông Chính Vô Ưu hơi thở gấp gáp, ngây người, hắn có chút không thể tin được chính mình thế nhưng ở sau lúc thanh tỉnh còn đi hôn nữ nhân này? Mà cảm giác hôn nàng, thế nhưng mỹ diệu như vậy... !? Là cảm giác ở tại thời điểm vừa rồi mất khống chế, hắn không có nhận sai!

    Hai người trong lúc nhất thời đều là không nói gì, độ ấm trong không khí lại lần nữa lạnh xuống, Mạn Yêu thật sự rất muốn thoát khỏi nam tử nguy hiểm này, nhưng cánh tay hắn có lực như vậy, làm nàng không thể động đậy.

    Tông Chính Vô Ưu mang theo ánh mắt tìm tòi nghiên cứu mà nhìn chằm chằm nàng, một lát sau từ đáy mắt tà vọng có một mạt rất nhỏ ánh sáng chậm rãi dâng lên, sau đó hắn thế nhưng khẽ cười.

    "Cứ như vậy, về sau hãy kêu tên của ta." Hắn nói với nàng như vậy, thời điểm nói đáy mắt hắn nhộn nhạo mang theo ôn nhu mê hoặc nhân tâm.

    Ôn nhu? Mạn Yêu thật sự hoài nghi chính mình nhìn lầm rồi, người nam nhân này, sao có thể sẽ có thần sắc ôn nhu? Theo trực giác nàng cảm nhận được phía sau ôn nhu, như cũ sẽ chứa đầy nhân tâm kinh sợ lạnh băng.

    Nàng còn kinh ngạc, hắn bỗng nhiên lại gọi một tiếng: "A mạn...... Ta về sau liền như vậy kêu ngươi." Môi hắn dán ở bên tai nàng, tiếng nói khàn khàn mê người, mang theo thâm trầm mê hoặc.

    Mạn Yêu trong lòng chấn động, A Mạn? Đã thật lâu không có nghe được xưng hô như vậy. Người nam nhân này rốt cuộc muốn diễn trò gì? Trong chốc lát là lãnh khốc, trong chốc lát là cuồng nhiệt, trong chốc lát là hận không thể dí nàng vào chỗ chết, hiện tại lại đối với nàng ôn nhu có thừa, còn nói về sau gọi tên đối phương ...... tên hắn Tông Chính Vô Ưu, là tùy tiện người nào đều có thể kêu sao?

    Nàng bình định tâm thần, thử đẩy hắn ra, hắn lại đem nàng càng ôm càng chặt. Nàng bất đắc dĩ từ bỏ, giơ lên lông mi, hơi mang mỉa mai nhìn về phía hắn, nhàn nhạt nói: "Điện hạ cái dạng này, thật làm cho người ta không quen."

    Hắn lại câu cằm nàng, đầu ngón tay ở bên môi nàng lưu luyến, nhẹ giọng nói: "Vậy ngươi quen ta như thế nào?" Nói xong một bàn tay đã chậm rãi trượt xuống, rơi xuống ngực nàng, nàng vội vàng duỗi tay ngăn trở, sức lực không lớn, lại kiên định dị thường.

    Hắn nhẹ nhướng đuôi mày trong mắt lãnh quang (ánh mắt lạnh lùng) chợt lóe, trong miệng lại ôn nhu nói: "Ngươi không muốn? Ngươi có biết hay không, trên đời này có bao nhiêu nữ tử nằm mơ đều muốn cho bổn vương chạm vào các nàng?"

    Mạn Yêu nhíu mày, âm thanh đạm mạc lạnh lùng, nói: "Những người đó...... Không bao quát ta ở bên trong."

    Tông Chính Vô Ưu cười khẽ hỏi: "Vì sao? Là cảm thấy bổn vương không tốt, hay vẫn là lo lắng bổn vương sẽ đối với ngươi không chịu trách nhiệm?"

    Mạn Yêu lắc đầu: "Đều không phải."

    Tông Chính Vô Ưu nhíu mày: "Vậy là vì sao?"

    Mạn Yêu nói: "Bởi vì ta không yêu ngươi, ngươi cũng không thương ta. Giữa hai chúng ta không có tình yêu." Cũng không phải nàng cỡ nào bảo thủ, mà là nàng cảm thấy, không có tình yêu mà giao hợp, cùng cầm thú giống nhau vô vị. Cấm kỵ nữ sắc Tông Chính Vô Ưu đột nhiên đối với nàng như vậy, đến tột cùng là vì nguyên nhân gì? Nàng cũng sẽ không đơn thuần cho rằng hắn chỉ là đối nàng sinh ra hứng thú.

    Tông Chính Vô Ưu sửng sốt, tựa hồ đối với cái đáp án này cảm thấy thật ngoài ý muốn, hắn dùng kỳ dị ánh mắt nhìn chằm chằm nàng, tựa như một nữ nhân mở miệng nói không yêu hắn là một sự kiện không bình thường. Hắn hỏi: "Ngươi vì sao không yêu bổn vương?"

    Mạn Yêu hỏi lại: "Ta vì sao phải yêu ngươi? Bởi vì ngươi bên ngoài xuất chúng, lớn lên so người khác đẹp hơn? Hay vẫn là bởi vì ngươi thân phận tôn quý cao nhân nhất đẳng?"

    Tông Chính Vô Ưu ngưng mi hỏi: "Chẳng lẽ những cái đó còn không đủ điều kiện để yêu một người?"

    Mạn Yêu cảm thấy buồn cười, nói: "Nếu là vì những cái đó mà yêu một người, thì đó không phải là tình yêu."

    Tông Chính Vô Ưu cười như không cười nói: "Uhm? Vậy thế nào mới gọi là tình yêu?"

    "Là một loại tình cảm không đáng tin nhất trên đời này." Thời điểm nàng nói những lời này, con ngươi trong sáng hiện lên điểm thương cảm cùng châm chọc.

    Tông Chính Vô Ưu trong lòng hơi động, hỏi: "Đã biết không đáng tin, vậy còn muốn nó làm chi?"

    Nàng không biết Tông Chính Vô Ưu vì cái gì mà đột nhiên đối với nàng như vậy, trực giác nói cho nàng biết, hắn rất nguy hiểm, phải rời xa mới có thể an toàn, chính là bọn họ hiện tại khoảng cách gần như vậy, gần đến hô hấp lẫn nhau đều có thể nghe thấy rõ ràng. Nam tử thanh tân hơi thở phảng phất nhét đầy thế giới nàng, nàng như thế nào trốn cũng trốn không thoát. Mà trên người nàng phát ra nhàn nhạt hương thơm vẫn luôn lượn lờ ở giữa mũi hắn, dễ ngửi cực kỳ, làm hắn luôn có chút khống chế không được mà muốn lại gần nàng nhiều hơn một chút. Loại cảm giác này với hắn mà nói thực xa lạ.

    "Nếu ngươi không nguyện ý...... vậy thì thôi đi." Hắn nhàn nhạt nói như vậy một câu, ở trước lúc Mạn Yêu còn chưa có phản ứng, hắn cũng đã buông nàng ra, khôi phục nguyên bản thần thái cao quý lạnh nhạt, từ bên người nàng đứng lên, xoay người nghênh ngang mà bỏ đi, thế nhưng không quay đầu lại hay liếc nhìn nàng một cái.

    Thật sự là một người có cảm xúc biến ảo vô thường! Nàng ở sau lưng hắn cười lạnh nhạt, sau khi đợi bóng người biến mất, nhẹ giọng nói: "Bởi vì biết không đáng tin cậy, cho nên ta...... Không cần!"

    ------------------------dịch bởi yên hoa

    Phủ Ly Vương

    Đêm đã khuya phủ Ly Vương an tĩnh đến có chút quỷ dị.

    Bị Lãnh Viêm từ trên giường nâng lên, Cửu hoàng tử một đường lẩm bẩm vào Vô Ưu Các, nửa khép mắt, đánh cái ngáp, tùy tay bưng lên một chén nước, khẩu khí không phải không có oán trách nói: "Thất ca, này đã hơn nửa đêm, huynh không ngủ được, tìm đệ có chuyện gì?"

    Tông Chính Vô Ưu nằm nghiêng ở ghế mềm, đầu cũng không nâng, ngữ khí nhàn nhạt nói: "Đi tìm một nữ nhân tới cho ta."

    "Phốc —— khụ, khụ, khụ......" Cửu hoàng tử mới vừa uống một ngụm nước, toàn bộ phun ra, bị sặc đến ho khan, buồn ngủ lập tức tiêu tan, hắn trừng mắt hạt châu, quái dị nhìn Tông Chính Vô Ưu, cực kỳ hoài nghi nói: "Thất ca? Đệ không nghe lầm đi? Huynh... huynh.... Huynh nói muốn nữ nhân? Ha...... Ha ha......"

    "Buồn cười sao?" Tông Chính Vô Ưu lạnh lùng liếc hắn, ngữ khí âm lạnh thấm xương.

    "Không buồn cười...... Một chút đều không buồn cười, ha ha...... Đệ đây liền đi tìm cho huynh." Cửu hoàng tử xoay người liền đi, vẫn là nhịn không được cười ra tiếng, đi tới cửa quay đầu lại nói: "Thất ca, huynh rốt cuộc cũng thông suốt, như vậy là đúng rồi. Bằng không, mỗi lần đều phải dựa vào hàn trì mà áp chế, sớm hay muộn thân thể cũng bị hư tổn, nói không chừng còn sẽ tẩu hỏa nhập ma. Ha ha......" Không đợi Tông Chính Vô Ưu có điều phản ứng, Cửu hoàng tử nhanh chóng biến mất ở Vô Ưu Các.

    Tông Chính Vô Ưu nhíu mày, mặc kệ hắn (Cửu hoàng tử). Lần luyện công gần nhất, thân thể thường cảm thấy không khoẻ, chẳng những công lực không có tiến triển, mà còn có hiện tượng kinh mạch nghịch chuyển, hắn (TCV Ưu) trước sau tìm không ra nguyên nhân, nhưng tối nay mất khống chế làm hắn cảnh giác, sau khi hồi phủ, hắn phát giác tình huống thân thể hình như có sự giảm bớt, không khỏi nghi hoặc.

    Luyện Dịch tâm kinh, chú ý chính là hấp thụ khí tự nhiên của thiên địa, cần thuận theo tâm mà làm, quy luật tự nhiên tuần hoàn, nhưng hắn chán ghét chuyện nam nữ, cho tới nay đều phải dựa vào ngâm trong nước hàn trì (ao nước lạnh) ở tại hàn thất ngầm, trợ giúp hắn áp chế dục vọng trong cơ thể. Hay là chính bởi vì thời gian lâu đều áp dụng phương pháp như thế, trái với lời Dịch tâm kinh phải theo quy luật tự nhiên, làm cho hơi thở hắn không thoải mái, kinh mạch gặp trở ngại?

    Cứ thế ngày tháng tích lũy, đạt đến giới hạn, ở lúc chạm vào thân thể của nữ tử, mới tạo thành như vừa rồi tạm thời tẩu hỏa nhập ma. Nếu như vậy, ngay cả hắn như thế nào phản cảm chuyện nam nữ, cũng không chạm không được.

    Cửu hoàng tử hiệu suất quả nhiên rất cao, công phu chỉ một nén hương, liền mang theo một nữ nhân tới. Mày liễu mắt phượng, đôi môi anh đào, má trái đào, eo thon tinh xảo, một bộ mị cốt thiên thành. (hình dung nữ tử yêu mị làm say đắm lòng người ) dịch bởi yên hoa.

    Nữ tử nhìn đến Tông Chính Vô Ưu, ánh mắt sáng ngời, tim đập như trống đánh, không thể tưởng được Cửu gia muốn nàng hầu hạ, lại là nam nhân tuyệt sắc như thế!

    Tông Chính Vô Ưu lười nhác nhìn nữ tử liếc mắt một cái, mắt liếc nhìn Cửu hoàng tử, hơi mang mỉa mai nói: "Ánh mắt của ngươi chỉ như vậy?"

    Cửu hoàng tử sửng sốt, hỏi: "Không hài lòng à? Không thể tưởng được Thất ca yêu cầu còn rất cao à, vậy huynh nghĩ muốn dạng nữ nhân nào?"

    Trước mắt Tông Chính Vô Ưu  không tự giác hiện ra một gương mặt thanh lệ thoát tục, con ngươi trong sáng bình tĩnh, sóng mũi cao thẳng nhỏ xinh, đôi môi kiều nộn (mềm mại, đáng yêu ) ... Nghĩ nghĩ, thế nhưng hắn lại thất thần.

    "Thất ca, Thất ca......" Cửu hoàng tử rất là ngạc nhiên mà nhìn trăm năm khó gặp được, thất thần nam tử. Tông Chính Vô Ưu hoàn hồn, đáy lòng chấn động, hắn thế nhưng sẽ nghĩ đến nàng!

    Cửu hoàng tử cực kỳ có hứng thú mà nhướng mày cười nói: "Nghĩ cái gì mà nghĩ đến như vậy nhập thần? A! Thất ca, huynh sẽ không thật sự coi trọng nữ nhân nào đó đi? Là ai a? Huynh nói cho đệ biết, đệ phải đi vì nàng lập cái bia, tỏ rõ đáy lòng đệ đối với nàng, cao thượng kính ý!"

    Đối mặt trêu chọc của hắn, Tông Chính Vô Ưu rũ mắt, nhàn nhàn nói: "Xem ra trong phủ ngươi phải nên nhập người vào cửa rồi! Nghe nói tên của ngươi đã ở trên danh sách trong phủ Dung Nhạc công chúa, ngươi nếu muốn cưới chỉ cần một câu nói mà thôi."

    Cửu hoàng tử đang tươi cười lập tức cứng đờ, vội vàng lấy lòng mà tiến đến trước mặt Tông Chính Vô Ưu, vạn phần thành kính nói: "Đừng, ngàn vạn đừng! Đệ sai rồi còn không được sao? Thất ca, đệ là vì huynh mà suy nghĩ a! Huynh xem, đây là đệ tìm đến trong kinh thành nổi danh "Tiêu hồn nương tử", Thất ca huynh...là lần đầu tiên a, đệ phải tìm cho huynh một người đầy đủ kinh nghiệm, phải không?"