• Bạch Phát Vương Phi

  • Chương 11: Đối đãi thẳng thắn, thành khẩn lẫn nhau (1)

  • Màu Nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:
    Ánh nắng ban mai đầu tiên xuyên thấu qua khe hở của ngọn cây, chiếu vào cửa sổ đang mở rộng của căn phòng, lộ ra một bầu không khí nhung hoàng ấm áp.

    Tông Chính Vô Ưu ngồi ở mép giường, nghiêng đầu nhìn chăm chú dung nhan bình tĩnh nhu hòa của nữ tử đang ngủ say. Nàng ngủ đến thật là an ổn, an ổn đến làm cho người hâm mộ. Nhất định phải có tình yêu, nàng mới có thể cam tâm tình nguyện sao? Tình yêu, đối với một người vô tâm vô tình mà nói, là một thứ vô cùng xa lạ!

    Nghĩ đến câu nói trước lúc nàng té xỉu, trong lòng Tông Chính Vô Ưu xẹt qua một tia cảm giác kỳ lạ.

    Nàng nói: Ngươi rốt cuộc đã tới!

    Nàng như thế nào mà khẳng định là hắn sẽ đến cứu nàng? Nếu hắn không đến nàng sẽ làm sao? Hắn tự cười giễu, duỗi tay bưng chén thuốc bên cạnh, giờ này nàng cũng nên tỉnh.

    Cũng chính lúc này, Mạn Yêu tỉnh lại, vừa mở mắt liền nhìn thấy một nam tử an tĩnh ngồi ở cạnh giường, tay cầm chén thuốc, hơi hơi nghiêng đầu, ánh mắt thâm thúy lộ ra ôn nhu, lẳng lặng chăm chú nhìn nàng.

    Mạn Yêu ngẩn ngơ, còn tưởng rằng mình nhìn thấy ảo giác, vội vàng nhắm mắt lại. Khi mở mắt lần nữa, tình cảnh trước mắt không thay đổi, Tông Chính Vô Ưu vẫn còn ở đó, ánh mắt ôn nhu bị nàng cho rằng sẽ không có khả năng xuất hiện ở đôi mắt kia cũng còn ở đó. Nàng ngây người, nhíu mày không xác định mà kêu: "Ly Vương...... Điện hạ?"

    Tông Chính Vô Ưu dựa vào thành giường, mái tóc dài đen nhánh tùy ý rối tung chảy xuống trên giường, cùng với tóc nàng trên gối dây dưa ở bên nhau. Hắn "Ân" một tiếng, có một nửa âm là từ xoang mũi vọng lại, lười biếng mà kéo thật dài điệu. Nghe vào trong tai, thật giống như có một bàn tay mềm mại, ở đáy lòng cào nhẹ. Hắn rũ xuống lông mi, vươn một bàn tay đỡ nàng dậy, âm thanh nhẹ nhàng, ngữ điệu thong thả nói: "Nàng tỉnh, dậy, uống thuốc." Thời điểm hắn nói những lời này, khóe miệng hơi hơi kéo lên, một nụ cười ôn nhu ở bên môi hắn từ từ nở ra.

    ( lúc này TCV Ưu đang lấy lòng Mạn Yêu, nên Yên Hoa đổi cách xưng hô cho nó ngọt hơn, để thích hợp với hoàn cảnh này )

    Mạn Yêu nhìn đến sửng sốt, tươi cười như vậy là nàng đã từng tưởng tượng qua khi lần đầu tiên nhìn thấy hắn. Nhưng khi ấy hắn từ từ mở to mắt, trong nháy mắt, nàng liền cho rằng hắn tươi cười có thể là trào phúng, châm chọc, cười lạnh, tuyệt đối không thể là ôn nhu ấm áp như bây giờ. Là nguyên nhân gì làm cho hắn ở trong thời gian một đêm lại hoàn toàn thay đổi thái độ đối với nàng?

    Mạn Yêu cảnh giác ngồi dậy, dùng ánh mắt nghi hoặc đánh giá hắn, không có tiếp chén thuốc. "Điện hạ vì sao ở trong phòng ta?" hỏi xong nàng lập tức cảm thấy không thích hợp, nếu thật là ở trong phòng nàng vậy là hỏng rồi!

    Nàng vội vàng đảo mắt qua bốn phía, chăn gấm tơ lụa màu vàng nhạt, giường lớn gỗ nam, nửa vòng tròn bình phong chạm rỗng khắc hoa, những chiếc bình sứ bạch ngọc thanh hoa làm vật trang trí xa hoa cho căn phòng... nơi nào giống phòng của nàng!

    "Này...... Ta đang ở nơi nào?" kỳ thật không cần hỏi, nàng cũng biết.

    Tông Chính Vô Ưu cười nói: "Vương phủ của bổn vương. Khu viện này trước nay không có tên, về sau sẽ kêu là Mạn Hương Các."

    Mạn Hương Các? Hắn đây là có ý gì? Mạn Yêu nhíu mày, một bụng nghi vấn.

    "Ngươi......" Nàng do dự mà mở miệng, muốn hỏi chút gì rồi lại không biết nên hỏi cái gì. Bởi vì Tông Chính Vô Ưu giờ phút này biểu tình thật tự nhiên, tự nhiên đến giống như giữa bọn họ vốn là nên như thế.

    Thì ra có một số người, một khi ôn nhu lên so với giết người thì càng đáng sợ. Mạn Yêu cuống quít dời đi ánh mắt, trong lòng thế nhưng đập bình bịch, khống chế không được, nàng kinh hãi vội quay đầu đi. Rõ ràng sớm đã qua cái tuổi tác hoài xuân, cũng trải qua tình cảm trắc trở lừa dối, không lý do gì sẽ vì một ánh mắt một nụ cười mà rối loạn đến như vậy! Nhất định là bệnh hồ đồ làm cho sức chống cự trở nên bạc nhược.

    Hắn đem chén thuốc đưa tới bên môi nàng. Nàng ngơ ngẩn mà nhìn cái tay bưng chén thuốc kia, ngón tay thon dài mạnh mẽ khớp xương rõ ràng. Chủ nhân bàn tay này là Tông Chính Vô Ưu! Hắn...đang đút thuốc cho nàng uống?!

    Ánh mắt nàng nhìn theo bàn tay kia, chậm rãi hướng lên, thấy một gương mặt thật hoàn mỹ, nhắm mắt như tiên, mở mắt tựa ma. Giờ phút này hắn rũ xuống đôi mắt nhìn nàng, tư thế lười biếng, cả người hắn lộ ra hấp dẫn trí mạng, làm cho người ta không tự giác muốn tới gần.

    Nàng đang suy nghĩ như vậy, không nghĩ tới thần sắc trong lúc có bệnh tái nhợt, vô ý thức nhíu chặt mày, nhẹ cắn môi, một bộ dáng... mê hoặc cỡ nào.

    Tông Chính Vô Ưu thấy nàng chỉ là nhìn hắn sững sờ, ánh mắt hắn vừa động, như bị mê hoặc, tà mị câu môi, ý vị không rõ mà cười nói: "Phương pháp đút thuốc như vậy.... nàng không hài lòng?"

    Mạn Yêu hoàn hồn, thấp đầu, đang định duỗi tay đi tiếp chén thuốc, hắn lại bỗng nhiên cầm chén thuốc đưa đến bên môi mình uống một hớp lớn.

    Nàng kinh ngạc ngẩng đầu, còn không có làm rõ chuyện gì xảy ra, đã nhìn thấy trước mắt khuôn mặt tuấn tú bị phóng đại, cơ hồ có thể cảm giác được lông mi hắn run động. Tay hắn nâng cằm nàng, thon dài lòng bàn tay vô ý thức vuốt ve da thịt trắng sứ bóng loáng của nàng, mà môi hắn...... gắt gao dán lên đôi môi kiều mỹ nhu nộn của nàng. Đầu quả tim nàng đều run lên.

    Cánh môi tương tiếp, mềm mại cảm xúc không kịp thể hội, nhẹ nhàng cử động, một cổ kỳ dị điện lưu nháy mắt tập kích toàn thân nàng. Mạn Yêu trừng lớn đôi mắt, trong đầu trống rỗng, nàng đờ người ra nơi đó, hồi lâu cũng chưa có phản ứng, thẳng đến nước thuốc chua xót thẩm thấu nhập vào khoang miệng nàng, nhất thời mất đi phản ứng, quên nuốt xuống.

    "Khụ, khụ, khụ......" nàng kịch liệt ho khan, đột nhiên đánh gãy hơi thở ái muội dần dần nồng đậm.

    Mạn Yêu che lại ngực, mặt đều đỏ lên, cực kỳ ảo não mà trừng mắt tên đầu sỏ gây tội, ngoài ý muốn phát hiện Tông Chính Vô Ưu trắng nõn khuôn mặt thế nhưng lộ ra hơi hơi đỏ ửng, nàng còn không kịp thấy rõ ràng, cũng đã biến mất vô tăm.

    Tông Chính Vô Ưu nhìn nàng, cười nói: "Nàng, một người thông minh như vậy, như thế nào đột nhiên biến ngốc rồi?"

    Mạn Yêu chán nản, nhìn bộ dạng hắn dường như không có việc gì, nàng một câu cũng nói không nên lời, liền duỗi tay đoạt lấy chén thuốc trong tay hắn, đem nước thuốc mật đắng kia một hơi uống hết, nàng hỏi: "Ngươi, có phải hay không...... bị 'thượng thân'?" (bị linh hồn người khác nhập vào ) Bằng không, nàng nghĩ không ra hắn vì sao đột nhiên như là thay đổi thành một người khác.

    Tông Chính Vô Ưu ngạc nhiên hỏi: "Có ý gì?"

    Mạn Yêu ngữ khí nhàn nhạt nói: "Ngươi không phải không gần nữ sắc? Vì sao đột nhiên đổi tính, lần nữa khinh bạc ta, ta chỉ có thể hoài nghi ngươi bị linh hồn người khác nhập vào thân xác ngươi?"

    Tông Chính Vô Ưu cười rộ lên, ánh mắt sáng quắc nhìn nàng, chậm rãi nói: "Bổn vương nhớ rõ, ngày đó là nàng nhào vào trong ngực ta, chạm vào bổn vương trước."

    Mạn Yêu muốn nói đó là ngoài ý muốn, Tông Chính Vô Ưu đã tiếp nhận chén sứ trong tay nàng để qua một bên, sau đó xoay lại hướng nàng cúi người xuống, Mạn Yêu đã bị hắn vòng ở giữa. Ánh mắt Tông Chính Vô Ưu có chút kỳ lạ, như là dò xét, ngờ vực, lại như là chờ mong cùng mong mỏi...... Hắn bình tĩnh nhìn nàng, con ngươi vừa chuyển như không chuyển, như muốn tiến vào đáy lòng nàng, muốn nhìn thấy linh hồn nàng.

    "Nàng hỏi bổn vương phải hay không phải bị 'thượng thân' ? Vậy còn nàng? Nàng là bị linh hồn người nhập vào hay là...... nàng nhập vào thân xác người?" Tông Chính Vô Ưu gắt gao nhìn thẳng đôi mắt nàng, không buông tha bất luận một biểu tình gì.

    Mạn Yêu trong lòng chấn động, chớp chớp mắt cơ hồ quên mất hô hấp, nàng nghĩ hắn bắt đầu nghi ngờ dò hỏi? "Hôm nay thời tiết thật tốt." Nàng đột nhiên quay đầu đi, nhìn về phía ngoài cửa sổ, không hề do dự tách ra đề tài.

    Tông Chính Vô Ưu nheo lại mắt phượng, mày rậm nhíu nhẹ thoáng qua, không tiếp lời nói của nàng, cũng không tiếp tục đề tài. Hắn vẫn luôn nhìn nàng như vậy, nhìn một hồi lâu mới chậm rãi ngồi dậy, đi đến phía trước cửa sổ, đưa lưng về phía Mạn Yêu, khoanh tay mà đứng.

    Ánh nắng tươi đẹp đánh vào trên người hắn, bao trùm một tầng vầng sáng ấm hoàng, lại che dấu không được hơi thở lạnh băng sớm đã thâm nhập vào xương cốt. Nữ tử này tâm phòng bị thật cẩn trọng! Hắn chuyển biến đề tài, âm thanh khôi phục như thường nói: "Vì sao nàng kêu người tới tìm bổn vương? Nàng dựa vào đâu khẳng định, bổn vương sẽ đi cứu nàng?"

    Người như hắn, chỉ có thói quen khống chế người khác, sẽ không thích mình bị người khác khống chế. Mạn Yêu trong lòng hiểu rõ, nhẹ nhàng cười, xuống đất phủ thêm áo ngoài, đi đến phía trước cửa sổ cùng sóng vai đứng cạnh hắn, nhàn nhạt nói: "Ta không xác định điện hạ có đến hay không, nhưng ta chỉ biết là, có thể mang ta rời khỏi lao ngục, chỉ có điện hạ một người mà thôi."

    "Vì sao?" Tông Chính Vô Ưu như cũ không có quay đầu lại.

    Những khóm hoa rực rỡ ngoài cửa sổ, cành lá tươi tốt, trời xanh nước biếc. Mạn Yêu quay đầu, nhìn nam tử hoàn mỹ sườn mặt, cười nhạt nói: "Bởi vì ngươi biết ta không phải là hung thủ, cũng bởi vì, ngươi đối với cờ tướng ...... Yêu sâu sắc." Hắn sẽ cứu nàng, không chỉ bởi vì kỳ phùng địch thủ thưởng thức lẫn nhau, huống chi trên người nàng có bí mật hắn muốn biết.

    Tông Chính Cô Ưu nghiêng mắt nhìn nàng, ánh mắt thâm trầm khó hiểu, ngữ khí không rõ nói: "Nữ nhân quá ngốc, dễ dàng làm cho người sinh ghét, nhưng mà quá thông minh.....cũng không tốt, sẽ làm người sinh sợ. Nàng có thể, thích hợp...... ngốc một chút." Bọn họ đều là người cẩn thận, mỗi một câu, đều phỏng đoán cân nhắc lẫn nhau.

    Mạn Yêu hơi hơi ngước mắt, nhìn về phía chân trời mây bay, trời cao vô tận. Mạn Yêu cười, ngoài miệng không nói, trong lòng lại nói: Cùng nàng ở chung, sẽ làm người cảm thấy sợ sao? Nếu có thể, nàng cũng muốn sống đến đơn giản một chút. Chính là, ở thế giới này, cùng những người như hắn giao tiếp, người thông minh còn ứng phó gian nan, huống chi là ngốc, ngốc sợ sẽ thành thịt cá cho người ăn. Cố tình nàng không muốn trở thành thịt cá, tùy thời đều có khả năng vứt bỏ tánh mạng. Cho nên, nhìn đôi mắt Tông Chính Vô Ưu, càng đoán không ra, nàng càng nhắc nhở chính mình muốn bảo trì thanh tỉnh cùng khoảng cách, phải cẩn thận, không thể dễ tin bất luận kẻ nào.

    Trong không khí, bỗng nhiên chìm xuống yên tĩnh.

    Bọn họ nhìn chăm chú vào nhau, hai đồng mắt đen nhánh, một đôi nhìn như trong sáng, kỳ thật tuệ quang lưu chuyển; một đôi ấm áp, nhưng lại như cũ lạnh băng như hàn đàm. Mạn Yêu muốn xuyên thấu qua mắt Tông Chính Vô Ưu, để nhìn thấy đáy lòng hắn. Tông Chính Vô Ưu lại muốn xuyên thấu qua thân thể nàng, nhìn thấy linh hồn của nàng. Trong không khí yên tĩnh không tiếng động.

    Gió nổi lên, không biết từ nơi nào cuốn tới một chiếc lá cây, phiêu phù bay lượn giữa tầm mắt đang nhìn nhau của bọn họ. Mạn Yêu giơ tay, chiếc lá xanh biếc dừng ở lòng bàn tay trắng tinh như ngọc, nàng rũ mắt nhẹ nhàng cười, trông rất đẹp mắt.

    Bừng tỉnh, Tông Chính Vô Ưu có loại xúc động, muốn đem chiếc lá và cả bàn tay mỹ lệ kia cùng nhau nắm lấy. Hắn thu hồi ánh mắt, theo bản năng mà chuyển đề tài, tầm mắt phiêu du nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, như thế nào cũng không thể cố định lại một chỗ.

    Hắn nói: "Nàng là nữ tử cẩn thận nhất mà bổn vương gặp qua."

    Mạn Yêu lại nói: "Ta cẩn thận, là bởi vì điện hạ ngươi chưa từng thản nhiên đối đãi." Đương nhiên, nàng cũng không chờ mong người như hắn có thể thản nhiên đối đãi với nàng.

    Tông Chính Vô Ưu ngoái đầu nhìn lại, có chút kinh ngạc. Mạn Yêu nhàn nhạt nói: "Đã từng...... Có người nói ta, giống như là một mặt gương!" ngoài gương người ta đối đãi nàng như thế nào, trong gương nàng sẽ như thế mà đối đãi. Bởi vì nàng muốn bảo hộ ý thức tự cường của mình! Nếu như bị thương tổn, nàng cũng sẽ không hận, mà là lựa chọn quên đi, triệt triệt để để mà quên. Bởi vì hận một người, cũng sẽ phải trả giá cảm tình chính mình, như thế sẽ mệt.

    "Gương?" Tông Chính Vô Ưu lặp lại, cười nói: "Nói như vậy, ngược lại thành bổn vương không phải?"

    Mạn Yêu cười nhẹ nói: "Không dám! Chẳng qua điện hạ người, lúc nào cũng có tâm nghi hoặc, kêu ta như thế nào...... lấy thẳng thắn thành khẩn hồi đáp?" Mạn Yêu thản nhiên nghênh ánh mắt nhìn hắn, nàng không biết hắn sẽ nghĩ như thế nào, nhưng những lời này là lời nói thật lòng nàng.

    Ánh mắt Tông Chính Vô Ưu ở trên mặt nàng lưu chuyển, lúc này đây, ánh mắt nàng thản nhiên, mà thản nhiên phía sau, còn không kịp thu hồi tang thương. Hắn yên lặng nhìn nàng hồi lâu, ánh mắt biến ảo, thâm trầm không chừng, bỗng nhiên nở nụ cười.

    Mạn Yêu ngưng mắt nhíu mày, bị hắn cười đến không rõ nguyên do.

    Tông Chính Vô Ưu đột nhiên nắm tay nàng, Mạn Yêu thân mình cứng đờ, thần sắc hắn tự nhiên mà đối với nàng nói: "Nàng thân thể mới khỏi, phải nghỉ ngơi nhiều."

    Mạn Yêu trực giác muốn lùi tay về, lại bị hắn gắt gao nắm chặt. Ánh mắt hắn ôn nhu như thế, nhưng là không có chút độ ấm nào, cũng giống như tay hắn lạnh băng. Nàng bỗng nhiên suy nghĩ, như thế nào ấm áp, mới có thể làm cho một bàn tay như thế hồi phục độ ấm bình thường? Nàng không tự chủ được đi theo hắn trở về giường, bị hắn đỡ nằm xuống, vẫn không thể thích ứng được tâm trạng thình lình chuyển biến của hắn.

    "Như thế nào, còn không quen?" Tông Chính Vô Ưu vẫn như cũ nắm tay nàng, nhìn thấy bộ dáng nàng nghi hoặc suy tư, cười hỏi.

    Ánh mắt Mạn Yêu ở trên mặt hắn lưu chuyển, không phải không quen, mà là cực kỳ không quen! Hắn hỉ nộ vô thường, nàng có thể thích ứng, nhưng hắn thỉnh thoảng ôn nhu, lại làm cho nàng có chút không biết làm như thế nào mới phải, theo không kịp tiết tấu của hắn.

    "Điện hạ......" Nàng còn đang tìm từ, đã bị hắn bá đạo lấy đầu ngón tay đè lên đôi môi. Hắn nói: "Về sau khi không có người, nàng có thể kêu tên bổn vương."

    Hắn nói nghiêm túc, sau đó lại phát ra âm thanh ôn nhu: "Từ từ nàng sẽ quen. A Mạn... nàng..... trước nghỉ ngơi, buổi chiều ta lại đến xem nàng." Hắn buông tay nàng ra, không đợi nàng lại mở miệng, hắn đã xoay người ra cửa.

    Sau khi rời đi, khóe miệng Tông Chính Vô Ưu hơi hơi cong lên, ở chỗ không người tà mị mà cười lạnh, hắn suy tư có lẽ thói quen của một nữ nhân, không có khó như trong tưởng tượng của hắn.

    Mạn Yêu dựa nhẹ vào thành giường, đầu ngón tay còn tàn lưu lại cảm giác lạnh băng của hắn, ánh mắt nhìn về phía bóng dáng thanh nhã dần dần đi xa, nàng suy nghĩ thất thần. Hồi tưởng mỗi khi gặp mặt, hắn đều có biểu hiện khác nhau.

    Lần đầu tiên, trên đại điện hoàng cung, hắn kiêu ngạo ương ngạnh không coi ai ra gì, kỳ thật là âm thầm cùng hoàng đế phân cao thấp, đến tột cùng là vì nguyên nhân gì mà hận đến như vậy, làm cho hắn phải dùng phương thức cực đoan để tránh cho mình nhìn thấy phụ thân mình?

    Lần thứ hai, hắn lạnh nhạt thâm trầm, hành sự ngoan tuyệt, coi nữ tử như rắn rết, lại vì một người không cùng mẹ sinh ra- Cửu hoàng đệ, thủ hạ lưu tình.

    Lần thứ ba ở Long Nguyệt vườn trà, hắn liếc mắt một cái là nhìn thấu sự xảo diệu của hắc ám huyền quan thông đạo, một câu "Lưu li mục, nguyệt hoa người" đối với nàng khen ngợi không chút thô tục, "Nữ tử phải như thế" chỉ là một câu đã nói toạc ra việc nàng nữ giả nam trang. Lần lượt nếm các loại trà hoa quả, ánh mắt ảm đạm rồi lóe sáng, cùng với hoài niệm đau thương bị che dấu ở đáy mắt.

    Trong nửa tháng hắn lưu luyến ở vườn trà, thân ảnh thanh tiêu cô tịch, ngẫu nhiên ngước mắt nhìn chăm chú ánh mắt nàng, mang theo tìm tòi nghiên cứu cùng chờ mong. Cuối cùng có một ngày nói với nàng, ''thân là nữ tử hẳn là ở nhà chờ đợi gả chồng sinh con'', hắn không hề có thái độ kinh ngạc khi nghe ý nghĩ của nàng trái với những nữ tử thời này, rồi cười nói muốn dạy nàng chơi cờ. Những điều đó tinh tế mà nghĩ đến, có lẽ mỗi một bước hắn đều là tỉ mỉ dò xét. Nhưng hắn là vì việc gì mà muốn như thế hao tốn tâm tư, tìm kiếm một người hiện đại?